Most Viewed Topics
patience_cat
2008-06-06T03:35:43Z

 Tình cđọc những cảm xúc của bạn tie pinkgirl trong “con diều ký ức của tôi” làm cho mình nhớ tới một bài hát có nói về cánh diều. Nói tình cờ thì cũng không đúng, mà thật ra mình ấn tượng bởi tựa đề của bạn Tie "con diều trong ký ức của tôi". Tuy chưa từng được chơi thả diều, một trò chơi dân gian của quê hương nhưng mình rất thích nghe ca nhạc thiếu nhi. Mấy bạn cũng biết đó, ca nhạc thiếu nhi thì hình ảnh chiếc diều rất thân quen, nên hình ảnh đó cũng là hình ảnh lúc nào mình cũng nhớ tới khi giới thiệu đất nứơc mình với bạn bè các nước khác.

Listen here

NGÀY XƯA ƠI!

Ngày xưa có cánh diều chao hững hờ vi vút sau rặng tre.

Ngày xưa có cánh cò bay la đà chập chờn theo đồng lúa.

Ngày xưa ai hay cười hay dỗi hờn, chiều hái hoa triền đê.

Ngày xưa bến vắng lưu luyến con thuyền chở người đi xa bờ.

Ngày xưa có biết bao kỷ niệm, bao hình ảnh đẹp, giản dị nhưng không thể nào quên. Thỉnh thoảng, trong cuộc sống bộn bề, tranh đua mệt mỏi này, có những lúc lòng ta dường như chìm lại để những hình ảnh thân yêu ấy trở về! Những rặng tre, cánh cò, cánh diều, chiếc thuyền….tất cả tạo cho cuộc sống chúng ta chút gì đó yên bình, chút gì đó lãng mạn!

Tuổi thơ như áng mây rồi sẽ mãi bay về cuối trời.

Thời gian xóa những kỷ niệm dấu yêu.

Thời gian như lời bài hát, rồi cũng sẽ cuốn trôi quá khứ, cuốn trôi nỗi buồn, và cuốn trôi luôn cả những kỷ niệm đẹp mà một thời ta đã từng có. Nhưng tiếc rằng khoảng thời gian hạnh phúc, ngay lúc đó ta không nhận ra, để rồi, giờ đây, ngồi đây mà tiếc nhớ, mà ngẫm nghĩ những gì đã qua, có trễ quá chăng!

Ngày xưa ơi, mãi xa tuổi thơ,

xa cánh diều chở bao ước mơ,

còn đâu bóng hoàng hôn những chiều mờ tím.

Ngày xưa ơi mãi xa tuổi thơ xa bến đò mờ sương cuối thu

xa dáng em gầy trong ướt áo, xa lời hứa khi xưa

Thôi thì theo quy luật vậy, đã xa rồi tuổi thơ, đã xa rồi miền quê xưa, xa tất cả. Giờ đây, ta chỉ còn chạy theo cuộc sống hiện đại này, chạy theo những kỹ thuật mới, chạy theo sự nghiệp. Ta đã quên những lời hứa xưa.... Giờ đây, không còn thời gian rảnh để ngắm chiều hoàng hôn, không còn thời gian đi loanh quanh xóm làng, không còn thời gian gọi điện hỏi thăm người bạn cũ. Có phải ta đang đánh mất gì đó không? Có phải ta đang sống cuộc sống hạnh phúc không? Có khi nào mười mấy năm sau, ta lại cũng ngồi đây tiếc nuối về một thời đã qua như ta đang làm hay không? Tất cả là câu hỏi mà rất khó để trả lời. Nhưng cuộc sống hiện nay, cuộc sống mà chúng ta hiện sống là đúng hay sai?(Một câu hỏi có vẻ ngốc nghếch nhỉ?) nhưng có nhiều thứ ta đã bỏ quên, trong đó, có một vài điều ta cố tình quên nó, và một vài điều ta không cố tình nhưng không thể làm gì khác hơn được!

Sponsor
English Time
Tigôn
2008-06-07T22:39:38Z

Cánh diều tuổi thơ chao nghiêng trên bầu trời quê, có biết đâu một ngày chao đảo trong lòng người xa xứ...

Tuổi thơ em gắn với những cánh đồng ruộng lúa bát ngát xanh tươi, gắn với biển vỗ sóng đêm ngày, và ở miền tuổi thơ cổ tích ấy, cũng gắn với cánh diều no gió bay cao…

Ôi nhớ sao là nhớ… ngày xưa ơi!


Bảo rằng: "Hoa dáng như tim vỡ

Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi." (TTKH)

Hoa Co Lau
2008-06-08T06:41:04Z
 

đây cũng là một trong những bài hát nói về quê hương mà tôi rất thích, vì nó gợi cho tôi nhiều kỹ niệm đẹp về thời thơ ấu với những "người bạn ở quê hương". Tình bạn trong sáng và hồn nhiên biết chừng nào: tôi đi hát cho bạn những trái lạ, những quả lạ mà tôi biết là bạn không biết...Tôi nhớ bài hát của chúng tôi lúc chăn bò:"...lên núi hái sim, những quả lim dim (chín mùi) đem về cho Mẹ, những quả trọ trẹ (còn tím) đem về cho Cha, còn những quả non na anh chị em ta chi nhau...lủm" hi hi, còn tôi, lựa hết...đem về tặng bạn (Vì nó chưa bao giờ đi núi như tôi.

Trên bờ ruộng nhà tôi, có một loại trái dại mà tôi không rõ tên nhưng hạt của nó thì có thể dùng kết cườm rất đẹp, vì nó có 2 màu đen-trắng, nó hai mặt là 2 hình trái tim rất lạ. Tôi biết là nó không biết vì nó không đi lang thang bờ ruộng bờ rào tìm kiếm để "khám phá thế giới" như tôi. Tôi hái và tặng Quà Sinh Nhật cho bạn, bạn kết thành 2 chuỗi hạt, chúng tôi cùng đeo.

Bài hát gợi cho tôi nhớ về tôi, đáng lý ra được mang cái tên này: Hoa Cỏ Lau, Bà Nội định đặt thế nhưng Má không cho vì nghe tên Lau nó gần với Lâu, Lậu, nghe không hay. Má đặt cho tôi cái tên thật đẹp, nhưng từ khi biết câu chuyện này, tôi đã thích loài hoa Lau, mọc khắp đồng cỏ, bờ ruộng, tôi hái và đem về chưng, nó thật đẹp. Nhưng có lẽ nó quá giản dị đơn sơ và không đáng để mọi người để ý. Nhưng nó là tôi, tôi là Hoa Cỏ Lau.

Bạn ơi, dù chúng ta xa nhau, xa thật xa, và có thể tình bạn không còn như xưa theo thời gian nhưng:

" bạn hỡi một tình bạn đẹp,

Sẽ mãi còn đây một đóa hoa."

" Có một tình bạn dìu nhau như thế, 

Để niềm vui nỗi buồn chia hai,

Có một tình bạn chân thành đến thế,

Để cùng nhau đi tới tương lai"

Bạn nhé,  dù thời gian có thế nào đi nữa, thì cảm ơn vì đã đem lại cho tôi một kỹ niệm về tuổi thơ tuyệt vời, kỹ niệm mà tôi sẽ không bao giờ quên và luôn muốn sống lại những ngày ấy.
supersmiles
2010-05-21T13:35:53Z

Tôi vẫn luôn hướng về cái ngày xưa ấy bằng một nỗi nhớ thiết tha từ tận đáy sâu trái tim mình. Không phải như một sự tìm quên mà tôi biết, cái ngày xưa ấy đã mang lại cho mình nỗi yên bình nơi thực tại.


++++++++


Tuổi thơ tôi cũng êm đềm trôi theo những kỉ niệm vui buồn nơi yên ả ấy.

Ngày xưa không phải là một quãng thời gian quá xa nhưng cũng không thể quay về được. Thời gian trong tôi như quay ngược trở lại, hoà với dòng hồi tưởng miên man. Ngày xưa! Có những chiều lang thang thả diều, vặt nhánh cỏ gà chơi chọi nhau chí chóe trên đồi.

Tuổi thơ tôi đã biết yêu quê hương qua từng câu ca dao của mẹ với cánh cò bay lả bay la, qua từng câu chuyện cổ tích của bà. Vẫn là những câu “ngày xửa, ngày xưa” nhưng mỗi chuyện, bà lại đưa tôi vào một thế giới mới, say mê hơn, háo hức hơn. Và đến giờ, cái điệp từ “ngày xưa” thêm một lần nữa trở lại, không phải với thế giới thần tiên mà với chính bản thân mình.

Tôi lắng nghe trong lòng thổn thức tiếng gọi “Ngày xưa ơi” với bao cảm xúc ngổn ngang. Tôi lại như thấy thấp thoáng hình ảnh của đám bạn trẻ con ngày nào chân trần chạy băng băng trên cánh đồng, tay nắm chặt sợi dây diều, miệng tíu tít, còn đôi mắt háo hức dõi theo từng cánh gió chao nghiêng…

Tất cả đã trôi xa. Cánh diều cũng như đứt dây bay về cuối trời. Dỗi hờn cũng không thể níu giữ những gì đã tuột khỏi tầm tay, chỉ còn có thể hồi tưởng lại những chiều thơ mộng với bóng hoàng hôn chầm chậm xuống dưới bầu trời chiều.

Ngày xưa qua đi bỏ lại cả lời hứa của một thời thơ dại, bỏ lại tất cả những gì hồn nhiên, trong trẻo nhất.

Giờ đây, khi đã là một “người lớn”, tôi chỉ còn lại những hoài niệm khắc sâu trong tâm khảm về một thời quá vãng. Tôi chỉ còn biết nhớ thiết tha một thời êm đẹp đã “ra đi không bao giờ trở lại”.

Cuộc sống không hoàn toàn đẹp đẽ và bình yên như câu ca dao của mẹ, như câu chuyện cổ tích của bà. Cuộc sống cũng không êm ả như những chiều mùa hè đi tắm sông, thả diều, hái hoa, bắt bướm…

Cuộc sống là những chuỗi ngày dài liên tục lao vòng quay bất tận của công việc và những mối quan hệ. Cuộc sống là những phút giây tất tả bận rộn với những vui buồn. Chỉ có dăm ba phút thảnh thơi, cho ngày xưa ùa về với biết bao kí ức, cho nao nao những yên ả tưởng như ngủ vùi lâu lắm.

Ngày xưa không chỉ có toàn niềm vui. Kí ức chất chứa cả những nỗi buồn lãng đãng, những giọt nước mắt ăm ắp. Nhưng tôi vẫn luôn nhớ ngày xưa bằng một nỗi nhớ thiết tha từ tận đáy sâu trái tim mình. Không phải như một sự tìm quên mà tôi biết, cái ngày xưa ấy đã mang lại cho mình nỗi yên bình nơi thực tại…

Dòng đời vẫn chảy trôi bình dị như bao lâu vẫn thế. Chỉ đôi khi trái tim đập ngược trở lại những hoài niệm ngày cũ. Để sau nỗi nhớ, sau nỗi buồn là những tiếng cười vui cho những ngày sắp tới. Để tôi vẫn luôn sống, vẫn luôn mạnh mẽ như một cây xanh nảy mầm rồi lớn lên tươi tốt từ những ngày xa xưa ấy…

(Sưu tầm)

 


Trót ăn trái cấm vườn hồng

Trái tim phải đắng một dòng nhân gian...

Hoa Co Lau
2010-05-22T21:50:46Z

Thế là một mùa hè nữa lại về, ta lại có một cảm giác gì đó, nhớ nhớ thương. Tình cờ vào một tối nọ, tôi và bạn tôi facebook của trường cũ, nhớ làm sao... Tôi cùng nhỏ bạn ngồi xem những bức ảnh mà các em khóa sau post lên, mọi thứ có một chút thay đổi, cũng như chúng tôi đã thay đổi...nhưng vẫn cảm thấy thân quen và gần gũi. Đúng là nơi thân yêu của mình...


Thời gian thấm thoát đưa thoi, thật là nhanh, mới đây mà chúng tôi đã là người trưởng thành, vậy mà ta vẫn còn luẩn quẩn với những dự định và kế hoạch của cuộc đời. Có những ước mơ ngày xưa...đã xa tầm tay.


Vào một ngày đẹp trời, ta gọi hỏi bạn thân "sau 15 năm chơi với nhau, bạn thấy mình tốt hay xấu? Mình có phải là một kẻ bất tài, vô dụng!?" Câu trả lời nằm trong dự đoán của ta, bạn, "người bạn quê hương" luôn cho mình nghe những lời ... mình muốn nghe. Có những người bên ta và luôn giành cho ta một niềm tin, sự ủng hộ nhất định...


Nhưng đến giờ phút này, ta cảm thấy mình đã không thành công với những ước mơ ngày xưa. "Xa lời hứa khi xưa" lời hứa của chính mình.

Có những người luôn chiến đầu để đạt được ước mơ của họ...còn ta thì không!

sn0w_4ngl3
2011-03-29T08:41:49Z
Bài này hay wa' cơ !
Nothing's impossible!!!