Hôm nay lang thang trên ETF, tình cờ lạc vào topic "Nhạc cổ điển" của thầy Duy Nhiên, em cảm thấy rất vui vì đây cũng là một thể loại nhạc em rất yêu thích (mặc dù trình độ thưởng thức của em mới chỉ xếp vào hàng newbie mà thôi).
Theo suy nghĩ của em thì nhạc cổ điển thật xứng đáng được gọi là "vua" của âm nhạc, vì các thể loại nhạc khác phải cần đến giọng hát của ca sĩ và lời nhạc mới có thể đưa cảm xúc của nhạc sĩ đến tai người nghe, còn nhạc cổ điển thì chỉ cần dùng các nốt nhạc kết hợp với cao độ, trường độ, cung bậc... là có thể thể hiện được mọi hỉ, nộ, ái, ố của cuộc sống, những cung bậc tình cảm phức tạp của con người, và thậm chí có những tâm trạng, cảm xúc mãnh liệt đến mức chỉ có những giai điệu của nhạc cổ điển mới có thể lột tả trọn vẹn. Đó cũng chính là cái nét rất hay, độc đáo của nhạc cổ điển nói riêng và âm nhạc nói chung... Cho nên để viết ra được một bản nhạc cổ điển không hề đơn giản, đòi hỏi người nhạc sĩ phải có một trình độ âm nhạc rất cao và một cảm xúc đủ mạnh mới có thể sáng tác được. Và vì vậy, để có được những bản nhạc cổ điển hay, đi vào lòng người rồi trở thành bất tử như Serenade, Romace delamour,.... thì chỉ có những nhạc sĩ bậc thầy hay thiên tài bẩm sinh về âm nhạc như Beethoven, Mozart, Chopin, Schubert,... mới sáng tác ra được.
Vì để viết ra được một bài nhạc cổ điển đòi hỏi một trình độ âm nhạc cao nên để thưởng thức được nó cũng không phải dễ. Muốn thưởng thức trọn vẹn một bản nhạc cổ điển, trước hết người nghe cần phải làm quen với việc thưởng thức âm nhạc hoàn toàn chỉ qua giai điệu, và để làm được điều đó, người nghe cần phải tập "tắm mình" hoàn toàn vào giai điệu của từng bản nhạc thì mới cảm nhận hết sự tinh tế qua từng nốt nhạc ....
Mỗi khi nghe nhạc cổ điển, mình thường hay nhắm mắt lại, thả lỏng người, tưởng tượng như từng dòng chảy các nốt nhạc đang bao bọc lấy cơ thể mình, và từ từ chảy xuyên qua tâm trí, thanh lọc hết mọi phiền muộn của cuộc sống... và từng cung bậc của bản nhạc dần dần đưa tâm hồn mình thoát ly ra khỏi cơ thể trần tục, bay lên hoà vào cái thế giới cảm xúc khi thì đầy hình ảnh, màu sắc, khi thì nhợt nhạt, ưu buồn do chính giai điệu của bản nhạc tạo ra chỉ bằng cao độ, trường độ và cung bậc... Thậm chí, đôi khi thưởng thức một bản nhạc cổ điển, mình còn có thể tưởng tượng ra hẳn một câu chuyện đang diễn ra sống động như một cuốn phim, chẳng hạn như lúc nghe bản nhạc "Souvernirs d'enfance".
ETF nhà mình là không chỉ là một diễn đàn thiên về thảo luận học thuật mà còn là một vườn cây xanh mát_ nơi mà các members chia sẻ những cảm xúc sâu lắng của mình về giá trị cuộc sống... cho nên, mình thấy rằng "Nhạc Cổ Điển" là một loại hình âm nhạc rất phù hợp với phong cách của ETF.
Hôm nay, thầy Duy Nhiên đã mở ra trào lưu Nhạc Cổ Điển trên ETF với 2 bản nhạc đầu tiên là "SERENATA" và" SERENADE", thiết nghĩ, Ban Quản Trị nên mở hẳn một box "NHẠC CỔ ĐIỂN" để thể loại âm nhạc nghệ thuật này không bị lẫn lộn với các loại nhạc khác.
Và sau đây, mình xin gửi đến thầy và các bạn 2 phiên bản khác của Khúc Nhạc Chiều "SERENADE" :
SERENADE_SCHUBERT1
Download
SERENADE_SCHUBERT2
Download
Edited by user Tuesday, October 14, 2008 11:28:40 AM(UTC)
| Reason: Not specified