Most Viewed Topics
duynhien
  • duynhien
  • Member of HONOR Topic Starter
2008-05-11T21:43:45Z


Cám ơn 5 anh chị em - cooooockooooo, stilllove_vt, billy, admin, fight2thlast - đã hưởng ứng bài viết liên quan đến học nghe tiếng Anh. Ý kiến của anh chị em (ACE) giúp một số bạn tin hơn vào những điều tôi nói, nhưng đồng thời, cũng cho thấy rằng ACE là những người đã có một trình độ nghe đáng kể mặc dù có người khiêm tốn bảo rằng mình nghe còn ‘tệ’ hoặc ‘kém cỏi’ và phải học nghe trở lại hoặc tiếp tục học nghe. Để chia sẻ với những ACE muốn nâng cao kỹ năng nghe, tôi tiếp tục một số trao đổi sau đây.



 


LÀM SAO NGHE ĐƯỢC TIẾNG ANH (2)


- NGHE BẰNG TAI -


 


Khi tôi bảo rằng chúng ta gặp trở ngại khi học ngoại ngữ vì thông minh và có nhiều kinh nghiệm, có người cho rằng đó là nói theo nghĩa bóng. Không phải đâu, tôi nói theo nghĩa đen đó! Qua sự kiện sau (và ACE chắc chắn cũng từng gặp những trường hợp tương tự) ACE sẽ thấy ngay. Một người bạn từng dạy Anh Văn ở Trung Tâm Ngoại Ngữ với tôi, sau này sang định cư ở Mỹ. Anh cùng đi với đứa con 7 tuổi, chưa biết một chữ tiếng Anh nào. 11 năm sau tôi gặp lại hai cha con tại Hoa Kỳ. Con anh nói và nghe tiếng Anh không khác một người Mỹ chính cống. Trong khi đó anh nói tiếng Anh tuy lưu loát hơn xưa, nhưng rõ ràng là một người nước ngoài nói tiếng Mỹ. Khi xem chương trình hài trên TV, con anh cười đúng với tiếng cười nền trong chương trình, trong khi đó anh và tôi nhiều khi không hiểu họ nói gì đáng cười: rõ ràng là kỹ năng nghe của con anh hơn anh rồi! Điều này chứng tỏ rằng khi sang Mỹ, anh đã có kinh nghiệm về tiếng Anh, và ‘khôn’ hơn con anh vì biết nhiều kỹ thuật, phương pháp học tiếng Anh, nên tiếp tục học tiếng Anh theo tiến trình phản tự nhiên; trong khi con anh, vì không ‘thông minh’ bằng anh, và thiếu kinh nghiệm, nên đã học tiếng Anh theo tiến trình tự nhiên mà không theo một phương pháp cụ thế nào để học vocabulary, grammar, listening, speaking cả.


 


- Đi vào cụ thể từ vựng Anh.


(Những phân tích sau đây là để thuyết phục ACE đi vào tiến trình tự nhiên - và điều này đòi hỏi phải xóa bỏ cái phản xạ lâu ngày của mình là học theo tiến trình ngược - và công việc xóa bỏ cái phản xạ sai này lại làm cho ta mất thêm thì giờ. ACE đọc để tin vào tiến trình tự nhiên, chứ không phải để nhớ những phân tích ‘tào lao’ này, khiến lại bị trở ngại thêm trong quá trình nâng cao kỹ năng của mình)


 


- Xóa bỏ kinh nghiệm nghe nguyên âm: Tiếng Anh là tiếng phụ âm.


Tiếng Anh chủ yếu là ngôn ngữ đa âm: một từ thường có nhiều âm. Lỗ tai chúng ta đã ‘bị điều kiện hóa’ để nghe âm tiếng Việt. Tiếng Việt là loại tiếng đơn âm, vì thế, mỗi tiếng là một âm và âm chủ yếu trong một từ là nguyên âm. Đổi một nguyên âm thì không còn là từ đó nữa: ‘ma, mi, mơ’ không thể hoán chuyển nguyên âm cho nhau, vì ba từ có ba nghĩa hoàn toàn khác nhau. Mặc khác, tiếng Việt không bao giờ có phụ âm cuối từ. Ngay cả những chữ mà khi viết có phụ âm cuối, thì người việt cũng không đọc phụ âm cuối; ví dụ: trong từ ‘hát’, nguyên âm mới là ‘át’,  h(ờ)-át, chứ không phải là h(ờ)-á-t(ơ), trong khi đó từ ‘hat’ tiếng Anh được đọc là h(ờ)-a-t(ờ), với phụ âm ‘t’ rõ ràng.


 


Trong tiếng Việt hầu như không có những từ với hai phụ âm đi kế tiếp (ngoài trừ ch và tr - nhưng thực ra, ch và tr cũng có thể thay bằng 1 phụ âm duy nhất) vì thế, tai của một người Việt Nam - chưa bao giờ làm quen với ngoại ngữ - không thể nhận ra hai phụ âm kế tiếp. Do đó, muốn cho người Việt nghe được một tiếng nước ngoài có nhiều phụ âm kế tiếp, thì phải thêm nguyên âm (ơ) vào giữa các phụ âm; ví dụ: Ai-xơ-len; Mat-xơ-cơ-va.


 


Với kinh nghiệm (phản xạ) đó, một khi ta nghe tiếng Anh, ta chờ đợi nghe cho đủ các nguyên âm như mình NHÌN thấy trong ký âm (phonetic signs), và không bao giờ nghe được cả. Ví dụ: khi học từ America ta thấy rõ ràng trong ký âm: (xin lỗi vì không thể ghi phonetic signs vào trang này) ‘ơ-me-ri-kơ’, nhưng không bao giờ nghe đủ bốn âm cả, thế là ta cho rằng họ ‘nuốt chữ’. Trong thực tế, họ đọc đủ cả, nhưng trong một từ đa âm (trong khi viết) thì chỉ đọc đúng nguyên âm ở dấu nhấn (stress) - nếu một từ có quá nhiều âm thì thêm một âm có dấu nhấn phụ (mà cũng có thể bỏ qua) - và những âm khác thì phải đọc hết các PHỤ ÂM, còn nguyên âm thì sao cũng đưọc (mục đích là làm rõ phụ âm). Có thể chúng ta chỉ nghe: _me-r-k, hay cao lắm là _me-rơ-k, và như thế là đủ, vì âm ‘me’ và tất cả các phụ âm đều hiện diện. Bạn sẽ thắc mắc, nghe vậy thì làm sao hiểu? Thế trong tiếng Việt khi nghe ‘Mỹ’ (hết) không có gì trước và sau cả, thì bạn hiểu ngay, tại sao cần phải đủ bốn âm là ơ-mê-ri-kơ bạn mới hiểu đó là ‘Mỹ’? Tóm lại: hãy nghe phụ âm, đừng chú ý đến nguyên âm, trừ âm có stress!


 


Một ví dụ khác: từ interesting! Tôi từng được hỏi, từ này phải đọc là in-tơ-res-ting hay in-tơ-ris-ting mới đúng? Chẳng cái nào đúng, chẳng cái nào sai cả. Nhưng lối đặt vấn đề sai! Từ này chủ yếu là nói ‘in’ cho thật rõ (stress) rồi sau đó đọc cho đủ các phụ âm là người ta hiểu, vì người bản xứ chỉ nghe các phụ âm chứ không nghe các nguyên âm kia; nghĩa là họ nghe: in-trstng; và để rõ các phụ âm kế tiếp thì họ có thể nói in-tr(i)st(i)ng; in-tr(ơ)st(ơ)ng; in-tr(e)st(ư)ng. Mà các âm (i) (ơ), để làm rõ các phụ âm, thì rất nhỏ và nhanh đến độ không rõ là âm gì nữa. Trái lại, nếu đọc to và rõ in-tris-ting, thì người ta lại không hiểu vì dấu nhấn lại sang 'tris'!


 


Từ đó, khi ta phát âm tiếng Anh (nói và nghe là hai phần gắn liền nhau - khi nói ta phát âm sai, thì khi nghe ta sẽ nghe sai!) thì điều tối quan trọng là phụ âm, nhất là phụ âm cuối. Lấy lại ví dụ trước: các từ fire, fight, five, file phải được đọc lần lượt là fai-(ơ)r; fai-t(ơ); fai-v(ơ), và fai-(ơ)l, thì người ta mới hiểu, còn đọc 'fai' thôi thì không ai hiểu cả.  


 


Với từ ‘girl’ chẳng hạn, thà rằng bạn đọc -rôl / -rơl (dĩ nhiên chỉ nhấn gơ thôi), sai hẳn với ký âm, thì người ta hiểu ngay, vì có đủ r và l, trong khi đó đọc đúng ký âm là ‘gơ:l’ hay bỏ mất l (gơ) thì họ hoàn toàn không hiểu bạn nói gì; mà có hiểu chăng nữa, thì cũng do context của câu chứ không phải là do bạn đã nói ra từ đó.


 


- Xóa bỏ kinh nghiệm nghe âm Việt.


Các nguyên âm Việt và Anh không hề giống nhau. Một âm rất rõ trong tiếng Anh sẽ rất nhoè với một lỗ tai người Việt, và một âm rất rõ trong tiếng Việt thì rất nhoè trong lỗ tai người Anh (người bản xứ nói tiếng Anh). Ví dụ: Khi bạn nói: “Her name’s Hương!” Bạn đọc từ Hương thật rõ! Thậm chí la lên thật to và nói thật chậm thì người ấy vẫn không nghe ra. Vì ‘ươ’ đối với họ là âm rất nhoè. Nhưng nói là ‘Hu-ôn-gh(ơ)’ họ nghe rõ ngay; từ đó ta phải hiểu họ khi nói đến cô Huôngh chứ đừng đòi hỏi họ nói tên Hương như người Việt (phải mất vài năm!).


 


Tương tư như vậy, không có nguyên âm tiếng Anh nào giống như nguyên âm tiếng Việt. Nếu ta đồng hóa để cho dễ mình, là ta sẽ không nghe được họ nói, vì thế giới này không quan tâm gì đến cách nghe của người Việt Nam đối với ngôn ngữ của họ. Ví dụ: âm ‘a’ trong ‘man’ thì không phải là ‘a’ hay ‘ê’ hay ‘a-ê’ hay ‘ê-a’ tiếng Việt, mà là một âm khác hẳn, không hề có trong tiếng Việt. Phải nghe hàng trăm lần, ngàn lần, thậm chí hàng chục ngàn lần mới nghe đúng âm đó, và rất rõ! Ấy là chưa nói âm ‘a’ trong từ này, được phát âm khác nhau, giữa một cư dân England (London), Scotland, Massachusetts (Boston), Missouri, Texas!


 


Cũng thế, âm ‘o’ trong ‘go’ không phải là ‘ô’ Việt Nam, cũng chẳng phải là ô-u (như cách phiên âm xưa) hay ơ-u (như cách phiên âm hiện nay), lại càng không phài là ‘âu’, mà là một âm khác hẳn tiếng Việt. Phát âm là ‘gô’, ‘gơu’ hay ‘gâu’ là nhoè hẳn, và do đó những từ dễ như ‘go’ cũng là vấn đề đối với chúng ta khi nó được nói trong một câu dài, nếu ta không tập nghe âm ‘ô’ của tiếng Anh đúng như họ nói. Một âm nhoè thì không có vấn đề gì, nhưng khi phải nghe một đoạn dài không ngưng nghỉ thì ta sẽ bị rối ngay.


 



Đây cũng là do một kinh nghiệm tai hại xuất phát từ việc tiếp thu kiến thức. Trong quá trình học các âm tiếng Anh, nhiều khi giáo viên dùng âm Việt để so sánh cho dễ hiểu, rồi mình cứ xem đó là ‘chân lý’ để không thèm nghĩ đến nữa. Ví dụ, muốn phân biệt âm (i) trong sheep ship, thì giáo viên nói rằng I trong sheep là ‘I dài’ tương tự như I trong tiếng Bắc: ít; còn I trong ship là I ngắn, tương tự như I trong tiếng Nam: ít - ích. Thế là ta cho rằng mình đã nghe được I dài và I ngắn trong tiếng Anh rồi, nhưng thực chất là chưa bao giờ nghe cả! Lối so sánh ấy đã tạo cho chúng ta có một ý niệm sai lầm; thay vì xem đấy là một chỉ dẫn để mình nghe cho đúng âm, thì mình lại tiếp thu một điều sai! Trong tiếng Anh không có âm nào giống âm I bắc hoặc I nam cả! Bằng chứng: ‘eat’ trong tiếng Anh thì hoàn toàn không phải là ‘ít’ trong tiếng Việt, đọc theo giọng bắc, và ‘it’ trong tiếng Anh hoàn toàn không phải là ‘ít’ trong tiếng Việt, đọc theo giọng nam! Vì thế, phải xóa bỏ những kinh nghiệm loại này, và phải nghe trực tiếp thôi!



 


- Xóa bỏ kinh nghiệm nghe bằng chữ viết.


Nếu ta hỏi một em bé: cháu nghe bằng gì? Thì nó sẽ trả lời: Nghe bằng tai! Nếu ta bảo: “Cháu phải nghe bằng mắt cơ!” Chắc em bé tưởng ta … trêu cháu! Thế nhưng điều xảy ra cho nhiều người học tiếng nước ngoài là Nghe Bằng Mắt!


 


Thử nhìn lại xem. Trong giai đoạn đầu tiếp xúc với tiếng Anh, khi ta nghe một người nói: “I want a cup of coffee!”. Tức tốc, chúng ta thấy xuất hiện câu ấy dưới dạng chữ Viết trong trí mình, sau đó mình dịch câu ấy ra tiếng Việt, và ta HIỂU! Ta Nghe bằng MẮT, nếu câu ấy không xuất hiện bằng chữ viết trong đầu ta, ta không Thấy nó, thì ta … Điếc!


 


Sau này, khi ta có trình độ cao hơn, thì ta hiểu ngay lập tức chứ không cần phải suy nghĩ lâu. Thế nhưng tiến trình cũng chẳng khác nhau bao nhiêu, ta vẫn còn thấy chữ xuất hiện và dịch, cái khác biệt ấy là ta viết và dịch rất nhanh, nhưng từ một âm thanh phát ra cho đến khi ta hiểu thì cũng thông qua ba bước: viết, dịch, hiểu. Khi ta đi đến một trình độ nào đó, thì trong giao tiếp không có vấn đề gì cả, vì các câu rất ngắn, và ba bước đó được 'process' rất nhanh nên ta không bị trở ngại, nhưng khi ta nghe một bài dài, thì sẽ lòi ra ngay, vì sau hai, ba, bốn câu liên tục 'processor' trong đầu ta không còn đủ thì giờ để làm ba công việc đó. Trong lúc nếu một người nói bằng tiếng Việt thì ta nghe và hiểu ngay, không phải viết và dịch (tại vì ngày xưa khi ta học tiếng Việt thì quá trình là nghe thì hiểu ngay, chứ không thông qua viết và dịch, vả lại, nếu muốn dịch, thì dịch ra ngôn ngữ nào?), và người nói có nhanh cách mấy thì cũng không thể nào vượt cái khả năng duy nhất của chúng ta là 'nghe bằng tai'.


 


Vì thế, một số sinh viên cảm thấy rằng mình tập nghe, và đã nghe được, nhưng nghe một vài câu thì phải bấm ‘stop’ để một thời gian chết - như computer ngưng mọi sự lại một tí để process khi nhận quá nhiều lệnh - rồi sau đó nghe tiếp; nhưng nếu nghe một diễn giả nói liên tục thì sau vài phút sẽ ‘điếc’. Từ đó, người sinh viên nói rằng mình ‘đã tới trần rồi, không thể nào tiến xa hơn nữa! Vì thế giới này không stop cho ta có giờ hiểu kịp’!’(1)


 


Từ những nhận xét trên, một trong việc phải làm để nâng cao kỹ năng nghe, ấy xóa bỏ kinh nghiệm Nghe bằng Mắt, mà trở lại giai đoạn Nghe bằng Tai, (hầu hết các du học sinh ở nước ngoài, sau khi làm chủ một ngoại ngữ rồi từ trong nước, đều thấy ‘đau đớn và nhiêu khê’ lắm khi buộc phải bỏ thói quen nghe bằng mắt để trở lại với trạng thái tự nhiên là nghe bằng tai! Có người mất cả 6 tháng cho đến 1 năm mới tàm tạm vượt qua).


 


- Xóa bỏ kinh nghiệm nghe bằng cấu trúc văn phạm.   


Khi nghe ai nói, ta viết một câu vào đầu, và sửa cho đúng văn phạm, rồi mới dịch, và sau đó mới hiểu!  Ví dụ. Ta nghe ‘iwanago’ thì viết trong đầu là ‘I want to go’, xong rồi mới dịch và hiểu; nếu chưa viết được như thế, thì iwanago là một âm thanh vô nghĩa.


 


Thế nhưng, nếu ta nghe lần đầu tiên một người nói một câu hằng ngày: igotago, ta không thể nào viết thành câu được, và vì thế ta không hiểu. Bởi vì thực tế, câu này hoàn toàn sai văn phạm. Một câu đúng văn phạm phải là ‘I am going to go’ hoặc chí ít là ‘I have got to go’. Và như thế, đúng ra thì người nói, dù có nói tốc độ, cũng phải nói hoặc: I'm gona go; hoặc I’ve gota go (tiếng Anh không thể bỏ phụ âm), chứ không thể là I gotta go! Thế nhưng trong thực tế cuộc sống người ta nói như vậy, và hiểu rõ ràng, bất chấp mọi luật văn phạm. Văn phạm xuất phát từ ngôn ngữ sống, chứ không phải ngôn ngữ sống dựa trên luật văn phạm. Do đó, ta cũng phải biết nghe mà hiểu; còn cứ đem văn phạm ra mà tra thì ta sẽ khựng mãi. (Tôi đang nói về kỹ năng nghe, còn làm sao viết một bài cho người khác đọc thì lại là vấn đề khác!)


 


Tóm lại, trong phần chia sẻ này, tôi chỉ muốn nhắc với ACE rằng, hãy NGHE ĐIỀU NGƯỜI TA NÓI, CHỨ ĐỪNG NGHE ĐIỂU MÌNH MUỐN NGHE, và muốn được như vậy, thì HÃY NGHE BẰNG TAI, ĐỪNG NGHE BẰNG MẮT!


 


Để hoàn tất bài chia sẻ này, trong tương lai, tôi sẽ viết về một khía cạnh khác: Nghe tiếng Anh và ‘Nghe’ tiếng Anh.


------


Có thể tham khảo những phần khác:


Part 1: Nghe theo tiến trình tự nhiên -> click đây


Part 3: Nghe tiếng Anh và 'nghe' tiếng Anh -> click đây


 


---------



(1) Đùa một tí! Sau này, khi nghe một người nói mà bạn không hiểu kịp thì đừng nói: "Speak slowly pls! I can't understand" mà phải nói là : "Speak slowly pls! Let me have enough time to write your sentence in my mind"

Sponsor
English Time
admin
2008-05-11T23:00:35Z

Cảm ơn thầy Duy Nhiên,


Em đã gởi link hai bài viết LÀM SAO NGHE ĐƯỢC TIẾNG ANH phần 1 và 2 cho các bạn của mình, phản hồi của các bạn là: Cảm ơn, hay quá, hữu ích ghê, rất thực tế! Em rất vui chuyển đến thầy lời cảm ơn của mọi người.

Em và các bạn sẽ chờ đón đọc “Nghe tiếng Anh và “Nghe” tiếng Anh”. Còn bây giờ, tiếp tục luyện tập nghe tiếng Anh thôi!

Chúc các thành viên diễn đàn một tuần mới nhiều niềm vui!

Uyên Uyên


Yeu nhu la Song
2008-05-12T07:53:11Z

 


Thưa thầy Duy Nhiên,

 

Ngày nay, chỉ riêng ở TPHCM số người biết tiếng Anh lên đến hàng năm sáu triệu. Tuy nhiên, chỉ khoảng một phần ba số họ có thể giao tiếp hiệu quả ngôn ngữ này. Em chẳng may bị rơi vào trong số hai phần ba còn lại. Mỗi lần sử dụng tiếng Anh trong hội họp hay tiếp khách cho công ty là mỗi lần em mất tự tin thêm. Xét đi xét lại, em cũng học tiếng Anh nhiều lắm rồi. Lại còn chăm như mọt! Ấy vậy mà …

 

Loạt bài viết này của Thầy đã giúp em “chuyển mê khai ngộ” về cách học của mình. Thật lòng mà nói, cuối tuần rồi sau khi đọc xong bài “LÀM SAO NGHE ĐƯỢC TIẾNG ANH (1)” rất hữu ích của Thầy em cảm thấy vui đến mức choáng! Giông giống cái cảm giác đi xem bói và được thầy bói nói đúng tim đen. Lâu lắm rồi em mới có một ngày cuối tuần lạc quan hơn; tin rằng rồi đây “cái tiếng Anh” của em sẽ được cải thiện nhiều trước một phương pháp học mới. Thật vậy, những gì Thầy trao đổi trên diễn đàn, đối với em, là phương pháp học tiếng Anh thực tế nhất.

 

Nghiền ngẫm bài (1) của Thầy và cố gắng áp dụng ngay vào hôm qua. Chỉ thấy đơn thuần là em đang học listening hoàn toàn khác trước đây. Còn vướng cái gì đó. Em tự hỏi hay là em chưa hiểu hết ý của Thầy….

 

Trưa nay, lên ETF. Ha ha! Thầy post bài 2 “LÀM SAO NGHE ĐƯỢC TIẾNG ANH – Nghe bằng tai”. Cái gì em bị vướng trong lúc học listening ngày hôm qua thì – kỳ lạ thay – đã được gỡ vào ngày hôm nay. Thầy thật là đúng lúc!

 

Phấn chấn lắm, em trông mong đọc được bài “Nghe tiếng Anh và “Nghe” tiếng Anh” của Thầy. Em xin cảm ơn Thầy.

 

Kính chúc Thầy sức khoẻ!

"Tôi yêu em, chân thành và đằm thắm. Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em."(Puskin)
moon light
2008-05-15T20:11:49Z

Tôi đọc đi đọc lại bài viết của thầy Duy Nhiên, còn thấy chưa đủ "thấm" nên in ra giấy để có thể mang theo nhắc nhở mình, và để recommend cho những người khác. Hiện khả năng nghe tiếng Anh của tôi tệ nhất so với các kỹ năng còn lại (nói đúng ra thì kỹ năng nào cũng sàng sàng mức tệ nhưng nghe là ẹ nhất); nên khi gặp bài của thầy, tôi mừng như bắt được vàng. Tôi nghĩ là vẫn chưa áp dụng được hết những lời của thầy và cũng chưa có kết quả rõ ràng, mới có mấy ngày thôi mà, nhưng tôi tin là với kinh nghiệm thực tiễn từ thầy, tôi quyết tâm và sẽ làm được.


Chỉ muốn viết vài dòng, cảm ơn thầy đã chia sẻ những kinh nghiệm quý báu. Chúc thầy sức khỏe và ở lại cùng ETF để ETF có dịp học hỏi từ thầy. Cảm ơn thầy rất nhiều.


"Pay it forward!"
pink_girl
2008-05-16T06:08:08Z

 


Xin cho em được gởi lời cám ơn chân thành đến thầy. Thật sự em cũng đã rút ra được nhiều điều qua bài học mà thầy gởi đến.


Một lần nữa em xin cám ơn thầy, cám ơn những bài học thật bổ ích cả về kiến thức và cả về cuộc sống.

lili&lola
2008-05-16T09:47:50Z

Càng đọc càng thấm và học được nhiều thứ!! Cám ơn thầy về bài viết bổ ích này, nó sẽ rất có ích với chúng em trong tương lai cũng như củng cố những kiến thức trên con đường học vấn của mình. Cám ơn thầy rất nhiều.

namgiao87
2008-05-20T19:08:17Z

Kính chào thầy Duy Nhiên,


Bài viết của thầy thật sự gây xúc động mạnh đối với em, vì nó đã đề cập đến một vấn đề sâu sa mà rất ít người nhắc đến. Em tin rằng những ai may mắn đọc được những bài viết này của thầy sẽ có được sự tiến bộ vượt bậc trong việc học tiếng Anh, và trong đó dĩ nhiên là có em rồi!


Xin cảm ơn thầy rất nhiều,


Kính chúc thầy sức khoẻ và thành công!


Trần Phước Thọ
dicky1990
2008-06-25T00:08:45Z

bai` viet cua thay` qua vip em da~ doc het' 3 part roi`. Vi` em rat thich Eng nen em mong thay post tiep nhung~ bai viet hay nhu vay de em co' the hoc hoi nhung~ kinh nghie, cua thay nhieu` hon :D:D:D:D:D


 

yenth2908
2008-08-11T10:10:38Z

Thưa thầy Duy Nhiên, em cám ơn thầy rất nhiều về loạt bài viết của thầy. Do yêu cầu của công việc, đây em phải dành thời gian học TA rất nhiều nhưng càng học thì em càng thấy nản vì em thấy rằng mình hầu như không học được gì.


Sau khi đọc xong bài viết của thầy em mới thấy mình tỉnh cơn mê, trước đây em đã học hoàn toàn sai phương pháp. Em tin rằng bằng cách học theo đúng tiến trình tự nhiên, em và cách bạn ở đây có thể nghe đuợc Tiếng Anh theo đúng nghĩa của từ "Nghe" và quan trọng hơn là sẽ có đủ tự tin để theo đuổi môn học này.


Một lần nữa em xin chân thành cám ơn thầy.


Em kính chúc thầy sức khoẻ và hạnh phúc.

duynhien
  • duynhien
  • Member of HONOR Topic Starter
2008-12-01T18:42:15Z

Có một clip nghe/ nói tiếng Anh minh họa rất thú vị cho những nhận định của phần này. Các bạn có thể xem/nghe "Ông già móm Saigon nói tiếng Anh..." tại địa chỉ:


http://www.englishtime.us/forum/default.aspx?g=posts&m=14601#14601


 

TuVincent.vn
2011-01-31T01:59:01Z
Cảm ơn thầy